Tôi Nghĩ Mẹ Tôi Đã Chết Cho Đến Khi Tôi Nhìn Thấy Bà Ấy Vô Gia Cư Trên Phố

April 5, 2020 By 0 Comments



★ BẠN CÓ MUỐN CÂU CHUYỆN CỦA BẠN TRỞ NÊN SỐNG ĐỘNG NHƯ MỘT BỘ PHIM KHÔNG? HÃY GỬI NÓ ĐẾN yt@tsp.cool

★ NÓ SẼ ĐƯỢC LỒNG TIẾNG BỞI MỘT DIỄN VIÊN CHUYÊN NGHIỆP VÀ MỘT NGHỆ SĨ HOẠT HÌNH SẼ TẠO RA VIDEO TỪ CÂU CHUYỆN ĐÓ!

★ Đăng ký CHUYỆN KỂ CÓ THẬT nhé!

Xin chào, tất cả mọi người. Tên tôi là Kara. Không gì có sức mạnh ghê gớm hơn những điều chưa bao giờ được nói ra. Bạn sẽ không bao giờ biết một ngày nào đó việc ấy sẽ mang đến hậu quả thế nào. Rất tiếc, bố tôi và tôi đã phải trải qua nó trước thì mới hiểu ra sự thật này.

Trong trí nhớ của tôi, tôi đã luôn nhìn nhận bố tôi là một người thờ ơ và lãnh cảm. Và cũng phải thôi! Ông ấy đã dành cả cuộc đời mình để làm một cảnh sát, vì vậy ông đã từng chứng kiến một số điều điên rồ trong cuộc sống của mình. Mẹ tôi mất khi tôi chỉ vừa tròn ba tuổi, cho nên người duy nhất dành trọn tình thương và chăm sóc cho tôi chính bà nội. Việc có cùng chung tiếng nói với bố tôi là hầu như không thể, đặc biệt là khi nhắc tới mẹ. Ông sẽ luôn tỏ ra tức giận và từ chối nhắc về bà ấy. Tôi thích việc ngắm nhìn hình ảnh cũ của mẹ tôi trong album gia đình và cố gắng tưởng tượng xem mẹ là người thế nào. Mẹ có đôi mắt biết nói mà tôi chưa từng thấy bao giờ và một nốt ruồi son nhỏ phía trên đôi môi của mẹ. Bà tôi thường bảo rằng mẹ đã luôn yêu tôi hết mực và là một con người rất nhân hậu. Và tôi cá là tôi sẽ không bao giờ biết được nhiều hơn, nếu tôi đã không tranh cãi với bố về điểm số của tôi tại trường học vào buổi sáng hôm đó. Tôi sẽ không quyết định đi dạo trong công viên, chỉ để không phải về nhà.

Chuyện là, khi tôi đang đi bộ dọc theo con đường thì nhận thấy một người phụ nữ ăn mặc thiếu thốn, đi về phía tôi. Cô lướt qua tôi rất nhanh chóng, nhưng tôi đã thấy mặt cô. Nó làm tôi phải rùng mình. Cặp mắt đó và nốt ruồi son phía trên đôi môi của cô! Tôi biết điều đó là không thể, và tất cả chỉ có thể là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng đôi chân vẫn đưa tôi đi theo người phụ nữ đó. Cô ấy bước ra khỏi công viên và rẽ xuống con đường nào đó. Sau vài khúc cua, cô ấy dừng lại gần một siêu thị, đặt ra một tấm chăn trên mặt đất, và ngồi xuống. Tôi vẫn giữ khoảng cách, nhưng tôi cố gắng để nhìn khuôn mặt của cô được rõ hơn. Tôi không thể tin được, nhưng người phụ nữ vô gia cư đó trông rất giống với hình ảnh của mẹ tôi, chỉ là già hơn nhiều và tơi tả đi! Tôi không biết tôi đã đứng ở đó bao lâu, nhưng khi tôi về đến nhà thì trời đã tối sầm rồi.

Tôi lập tức chạy vào phòng khách và lấy ra một album ảnh cũ. Trong đó chứa đựng những bức hình tuyệt vời của bố mẹ tôi trong ngày cưới và của tôi và mẹ. Tôi tiếp tục lật từng trang và tôi thấy một bức ảnh của mẹ tôi, mà, theo như ngày chụp thì không lâu trước khi mẹ mất. Tôi có thể thề rằng chính người phụ nữ vô gia cư ấy dường như đang nhìn tôi từ trong tấm hình. Tôi lấy nó ra khỏi album và đặt nó vào trong túi. Ngày hôm sau khi tan trường, tôi đi thẳng đến siêu thị đó.

Âm nhạc bởi Epidemic Sound:
#CHUYỆNKỂCÓTHẬT

Nguồn: https://asqnet.org

Xem thêm bài viết khác: https://asqnet.org/giai-tri

Tags: